NGHIÊN CỨU GIÁ TRỊ CỦA CHỈ SỐ SINGH ĐO BẰNG PHƯƠNG PHÁP TỰ ĐỘNG TRONG CHẨN ĐOÁN LOÃNG XƯƠNG
Tác giả: NGUYỄN THỊ QUỲNH NHƯ, THÁI KHÁNH LINH, BÙI ANH THẮNG
TÓM TẮT
Mục tiêu: Xác định giá trị của chỉ số Singh đo bằng phương pháp tự động trong chẩn đoán loãng xương ở phụ nữ trên 50 tuổi.
Phương pháp: Đây là nghiên cứu cắt ngang, tiến cứu. Tất cả các bệnh nhân nữ trên 50 tuổi, đến khám, được đo loãng xương bằng phương pháp đo Xquang hấp thu năng lượng kép (DEXA) và chụp Xquang cổ xương đùi tại bệnh viện Vạn Hạnh từ 24/02/2020 đến 15/07/2020.
Kết quả: có 89 bệnh nhân nữ trên 50 tuổi, tuổi trung bình là 63,33 tuổi (thay đổi từ 50 đến 93 tuổi). Tỷ lệ loãng xương là 20,22%. Mật độ xương trung bình là 0,621 ± 0,117 g/cm2 . Tỷ lệ các nhóm chỉ số Singh đo bằng phương pháp tự động grade A, grade B và grade C lần lượt là 31,46%, 55,06%, 13,48%. Mật độ xương và chỉ số Singh ở các nhóm tuổi khác biệt có ý nghĩa thống kê. Tương tự, mật độ xương (BMD) và chỉ số T của người Việt Nam (T-VN) ở các nhóm chỉ số Singh đo bằng phương pháp tự động cũng có sự khác biệt. Độ nhạy và độ đặc hiệu của chỉ số Singh đo bằng phương pháp tự động trong chẩn đoán loãng xương là 88,89% và 83,10%, trong chẩn đoán thiếu xương là 68,63% và 40%. Chỉ số Singh đo bằng phương pháp tự động ước tính nguy cơ loãng xương và thiếu xương khoảng 60%-65%.
Kết luận: Chỉ số Singh đo bằng phương pháp tự động sử dụng mạng nơron tích chập sâu (DCNNs) trên ảnh Xquang cổ xương đùi có tiềm năng trong tầm soát loãng xương và thiếu xương. Tuy nhiên, cần xây dựng hoàn thiện hơn mô hình nơron tích chập sâu để cải thiện giá trị chẩn đoán.
Từ khóa: Chỉ số Singh, mạng nơron tích chập sâu (DCNNs), Xquang cổ xương đùi, loãng xương, DEXA.
185
Đầu trang