NHỮNG THAY ĐỔI TÍCH CỰC VỀ NUÔI CON BẰNG SỮA MẸ CỦA BÀ MẸ DÂN TỘC THÁI TỪ 1987 ĐẾN 2015

Tác giả: LÊ DANH TUYÊN1, NGUYỄN THỊ KIM TIẾN2, HÀ ANH ĐỨC2, TRẦN THÚY NGA

TÓM TẮT

Tập quán nuôi con nhỏ của dân tộc người Thái ở vùng miền núi phía Bắc (Văn Chắn, tỉnh Hoàng Liên Sơn cũ, nay là tỉnh Yên Bái gồm 3 xã Nghĩa An, xã Phù Nham I và xã Phù Nham II) được nghiên cứu vào năm 1987 và lập lại tại chính địa phương đó năm 2015 (sau gần 30 năm). Trong cuộc điều tra có 216 bà mẹ được phỏng vấn năm 1987 và 264 bà mẹ phỏng vấn năm 2015, các bà mẹ đang nuôi con từ 0- 5 tuổi. Kết quả điều tra năm 1987 cho thấy tỷ lệ bú sữa mẹ hoàn toàn của bà mẹ người Thái rất thấp. Tuy vậy, điểm tích cực là tỷ lệ trẻ được bú chực khi mẹ chưa xuống sữa cao, thời gian cho bú kéo dài. Song các bà mẹ cho bú muộn sau 24 giờ là phổ biến. Các bà mẹ dân tộc Thái thiếu kiến thức về thực hành ăn bổ sung cho trẻ, trẻ ăn bổ sung bắt đầu sai thời điểm và phân tán hoặc quá sớm, hoặc quá muộn so với mốc chung nhiều tác giả quy định (4 – 6 tháng) năm 1987. Bữa ăn bổ sung đơn điệu về hình thức, nghèo nàn và mất cân đối về thành phần dinh dưỡng, thiếu đạm, thiếu dầu mỡ và rau xanh do tập quán kiêng khem của các bà mẹ đối với trẻ nhỏ. Sau gần 30 năm, các tập quán cũ đã thay đổi và tình hình nuôi con bằng sữa mẹ cũng như cho con ăn bổ sung đã tiến bộ rõ rệt.

Từ khóa: Bú mẹ hoàn toàn, ăn bổ sung, thực hành, dân tộc Thái.

2-2
Đầu trang
Tải